Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

TT.T81



PHẦN HAI - VÙI HOA DẬP LIỄU

TẬP 80 - YÊN NHI

Năm sáu người đàn ông bất ngờ đến vây quanh làm tôi giật mình, chỉ muốn đứng lùi ra xa Tuyên một chút. Anh không kịp phản ứng nên để tôi thoát được, trên mặt liền lộ vẻ vô cùng bất mãn.

- Em dâu chăm sóc cậu em của chúng ta rất tốt nha! – Người tóc hoe vàng khẽ đánh vào vai Tuyên.
- Lâu rồi mới thấy tóc nó thẳng như vậy. – Một người khác đang săm soi mái tóc anh như của lạ.
- Trông rắn rỏi hơn nhiều. – Anh Cả cười xòa, đưa mắt nhìn tôi. – Lúc chưa có em, thằng nhỏ này “ăn uống” thất thường lắm. Ráng thường xuyên nhắc nhở nó. Thần Tuyên của chúng ta cũng là mỹ nam chứ không kém cỏi ai  đâu.
Tiếng cười lớn của họ làm tôi hơi lúng túng, chỉ biết gật đầu mấy cái. Đứng cạnh đám người này, tôi mới phát hiện “ông xã” của mình trông “yếu cơ” hơn hẳn . Anh tuy cao, nhưng thân người lại ốm nhách. Tay chân tuy chắc khỏe, nhưng xem ra vẫn là xương nhiều hơn thịt. Thái độ họ hài hước, năng nổ nhưng anh lại trầm lặng, kiệm lời. Thoạt nhìn sẽ tưởng là hiện thân của một “khúc củi” chính gốc.
- Trông cậy cả vào em đấy. - Ánh mắt anh Cả thoáng dừng lại ở mái tóc ngắn của tôi trong vài giây, gương mặt dường như cũng trở nên thư thái.
Người đàn ông đó khẽ chớp mắt rồi gật đầu với tôi như thay cho lời khen ngợi. Ý tứ sau lời nói quả thật vô cùng thâm sâu khó đoán. Tôi đưa mắt nhìn Tuyên thì thấy anh đang bị những người anh khác của mình vây lấy, hỏi han đủ thứ. Trông họ giống như đang có rất nhiều chuyện cần chia sẻ.
- Tuyết Vinh – Người phụ nữ tóc vàng từ đâu tiến lại, dịu dàng nắm lấy vai tôi.
Chị có đôi mắt mang màu của đại dương và cặp môi đầy đặn vô cùng quyến rũ. Hàng lông mày nâu được tạo hình kỹ lưỡng khiến gương mặt càng trở nên sắc sảo.
- Giới thiệu với em, đây là vợ anh, Wendy.
- Bọn em biết nhau từ trước rồi – Chị Wendy gật đầu với chồng rồi lắc lắc tay tôi – Đúng không Tuyết Vinh?
- Gặp nhau lúc nào? – Anh Cả hơi ngạc nhiên – Trong đám cưới à?
- Ừ. – Wendy nhiệt tình khẳng định – Sau lễ cưới, các em có rủ qua nhà Tuyết Vinh chơi nhưng em dậy trễ… - Hai má chị hơi ửng hồng rồi bất ngờ chuyển qua đề tài khác - …Hay chị em mình tìm chỗ nào ngồi nói chuyện đi.
Tôi có chút ái ngại, ngoái đầu về phía Tuyên thì nhận ra ánh mắt anh vẫn đang dán chặt lấy mình. Không biết nếu tự ý rời xa anh ấy, lát nữa về nhà có phải nhận lấy hậu quả nghiêm trọng gì không. Trời ơi, tôi sợ anh một phép.
- Chồng em canh chừng bà xã kinh thật. – Chị Wendy dường như cũng phát hiện ra thái độ lãnh cảm của anh, liền hướng về phía anh Cả mà nhõng nhẽo – Honey, anh bảo kê cho người ta nhé!
- Hai người cứ đi đi. – Người đàn ông bật cười, đưa tay vuốt má vợ - Thằng nhóc khó tính kia để anh xử lý.
- Oh, my darling. - Nhón chân hôn lên má anh một cái, chị Wendy liền phấn khởi kéo tay tôi về phía trước.
Anh Cả đến phút này vẫn là một người anh rất nghiêm túc trong mắt tôi. Trên người anh lúc nào cũng tản mát ra loại cảm giác của sự hiểu biết và điềm đạm. Còn vợ anh, chị Wendy, thì vừa gặp đã tạo sự thân thiết, gần gũi. Thái độ niềm nở của chị rất chân thật, không giống như vẻ giả tạo mang tính xã giao ở những cô gái trước đây.
Tôi theo chị đi ra ngôi đình ở giữa hồ, nơi ánh mặt trời cuối ngày đang hắt xuống mặt nước những tia nắng đỏ rực. Xung quanh đình có gắn rất nhiều nến và hoa. Đợi khi chúng được thắp lên, nơi này hẳn sẽ trở thành một chiếc đèn sáng lung linh trên mặt nước. Khung cảnh xinh đẹp khiến lòng tôi rung động, chỉ lo ngắm nhìn mà quên cả người chị đang đứng bên cạnh.
Tiếng vỗ cánh bất ngờ vang lên, kèm theo đó là cảm giác nằng nặng rất kỳ lạ khiến tôi có phần ngơ ngác. Cố lấy lại bình tĩnh để nhìn xuống vai mình mới ngỡ ngàng nhận ra nơi đó có một chú chim bồ câu đang thản nhiên đứng rỉa lông rỉa cánh.
- Oh my god. – Chị Wendy bỗng bật ra tiếng kêukhẽ -  Nó không sợ em!
Chuyện một con chim bất ngờ đậu lên vai đúng là có phần kỳ lạ nhưng cũng đâu đến nỗi khiến người phụ nữ kia phải dùng ánh mắt ngạc nhiên đến thán phục như vậy? Tôi cố ý xoay người, mong làm chú chim giật mình mà bay đi. Ai ngờ nó lại cứ ung dung đứng lì ra đó, không mảy may sợ hãi.
Trong khu vườn đông đúc người qua lại, có ba ánh mắt kỳ quặc đang phóng về phía tôi. Một trong số họ là người tôi đã từng đem lòng yêu mến, một là người hiện tại đang rất yêu thương tôi, và một là người đã sinh ra người đang yêu tôi ấy.
Young Min đứng khoanh tay, mình tựa vào gốc cây liễu ở bờ hồ. Vẻ mặt anh đăm chiêu như đang cố nhớ lại điều gì đó. Ly Ngọc Thủy trên tay khẽ xoay tới xoay lui. Lão Trung Vương thì cho tay vào túi, ánh mắt đầy kích động. Hàng lông mày của ông liên tục nhíu lại, trông như con thú dữ đang tập trung rình mồi. Duy chỉ có anh, người chồng “miệng lưỡi tiểu nhân nhưng lòng dạ quân tử”, là dành tặng cho tôi một thái độ không tài nào lý giải.
Đó có lẽ là ánh mắt của sự yêu thương. Nhưng vì sao lại chứa đựng vài tia đau đớn?
Đó dường như là cái nhìn mang ý xúc động. Nhưng vì sao vẫn phảng phất vẻ lạnh lùng?
- Van xin mày… -  Tôi khổ sở nài nỉ - Làm ơn bay đi…bay đi dùm ta…
Nhưng con chim lại không buồn để ý mà chỉ tiếp tục dùng cặp mắt đẹp quan sát cảnh vật, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng cúc cu nho nhỏ. Kinh hoảng hơn là Lão Trung Vương hình như đã có dấu hiệu muốn di chuyển. Tôi hốt hoảng lùi về phía sau, thiếu chút nữa đã ngã nhào xuống nước.
- Cẩn thận – Chị Wendy nhanh tay đỡ lấy tôi từ phía sau.
Con chim kia vẫn cố tình đứng yên dù “mặt đất” dưới chân vừa chao đảo. Tôi hoàn hồn đứng thẳng người, tay xấu hổ gãi gãi vào tóc. Chỉ mấy bước chân của người đàn ông kia đã làm mình sợ vỡ mật, thật đáng bị chê cười. 
Rất may, tất cả đều do tôi đã nghĩ quá xa. Lão Trung Vương không hề có ý bước lại mà chỉ cùng một người phụ nữ mặc áo màu bạch kim đi đến trước mặt Young Min để trò chuyện. Thần Tuyên thì bị một cô gái mặc đầm vàng hở trước hở sau vây lấy. Ánh mắt anh tạm dứt khỏi tôi để hướng về phía người trước mặt, thoạt nhìn sẽ đoán ra là loại thái độ gì.
- Cô ấy là…?
- Kẻ thù số một của em đấy. – Chị Wendy cố tình trả lời với giọng trào phúng.
- Cổ thích chồng em à?- Tâm trạng tôi bắt đầu chuyển sang trạng thái bực bội.
- Không phải thích mà là “phát cuồng”. – Người phụ nữ che miệng cười tủm tỉm - Thừa Giai bắt đầu theo đuổi Thần Tuyên từ khi hai đứa hãy còn bé.
Cô ta chính là Lâm Thừa Giai, nhân vật được anh hét gọi khi phát hiện vợ mới cưới của mình bị hoán đổi? Tôi nheo mắt nhìn bàn tay không xương của cô gái đang từng tấc từng tấc leo lên ngực chồng mình.
“Anh còn không bắt cô ta dừng lại thì mãi mãi đừng đụng vào em”
- Vậy anh ấy có thích cổ không? - Lửa giận không biết từ lúc nào đã cháy hừng hực dưới chân, khiến tôi không thể đứng yên một chỗ.
- Tuyết Vinh – Chị Wendy trỏ một ngón tay vào giữa trán tôi – Nếu cậu ta thích con bé thì sao lại kết hôn cùng em?
Hờ, người anh ấy cưới là chị Yên Chi chứ đâu phải tôi. Suy cho cùng, thứ tình cảm mà anh vẫn gọi là “yêu” không biết là thuộc về ai mới đúng.
- Lúc đầu, chị cũng nghĩ cậu ta kết hôn chỉ vì muốn hoàn thành thủ tục. Nhưng bây giờ… - Ánh mắt chị thoáng dừng lại chỗ vai tôi, nơi có một chú chim trắng đang nhởn nhơ nhìn trời ngắm đất -…Chị đã biết lý do khiến Tuyên chọn em…
Đã nói việc tôi trở thành vợ anh ấy không phải do chúng tôi tự quyết định rồi mà.
- Chuyện của em…chị không biết được đâu.
- Không. – Chị Wendy cương quyết lắc đầu – Lần đầu tiên nhìn thấy em, chị đã có cảm giác rất quen thuộc. Tất cả đều tại bà ấy đã mất cách đây hơn hai mươi năm nên chị không còn nhớ rõ… Nhưng vừa rồi, khi con chim này bất ngờ đậu xuống vai em, mọi thứ dường như đều sống dậy…Hai người quả thật có rất nhiều điểm…
- Bảo bối. – Luồng hơi nóng bất ngờ phả vào tai làm tôi giật thót – Em không muốn xem cô dâu à?
Anh âm thầm xuất hiện từ phía sau như một bóng ma, hai bàn tay từ tốn đặt lên eo tôi mà siết nhẹ. Chú chim nhỏ hình như cũng giật mình nên vội vàng tung cánh bay đi. Thành thật mà nói, tư thế này lúc nào cũng mang đến cho tôi những cảm xúc rất ngọt ngào. Nhưng sự hờn dỗi về thái độ “hợp tác” của anh cùng cô gái khi nãy, kết hợp với cảm giác hụt hẫng vì bí mật đang nghe dở bị ngắt ngang khiến tôi lạnh lùng từ chối.
- Vậy để em vào đó.
Không khí trong vườn hình như đã có sự thay đổi. Mọi người đang tập trung về phía cánh cửa chính của căn nhà. Để lại chị Wendy và người chồng mang vẻ mặt hơi ngơ ngác đứng trong đình, hai chân tôi nhanh chóng bước qua chiếc cầu nhỏ bằng gỗ. Nhân vật chính có lẽ đã xuất hiện. Tôi thật sự nôn nóng được nhìn thấy con bé.
Đèn trong vườn đều đã được thắp sáng. Yên Vũ nổi bật trong chiếc váy cưới màu đỏ đang được Young Min cẩn thận dắt đến trước mặt mọi người. Mái tóc dài của con bé bới cao, ở giữa cài thêm chiếc vương miệng sáng lấp lánh. Dáng váy suông, hiện đại với những dải hạt kim sa đính trên thân làm Yên Vũ trông càng thướt tha, quyến rũ. Gương mặt đỏ hồng cùng ánh mắt rạng ngời hạnh phúc của nó thầm thông báo cho tôi biết: mọi chuyện đã diễn ra một cách suông sẻ.
Mọi người liên tục reo hò, huýt sáo và vỗ tay ầm ĩ. Tôi nghe nhiều người có mặt xuýt xoa trước vẻ đẹp của em, thấy nhiều cô gái nhìn nó bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Sự việc đang diễn ra theo chiều hướng tốt đẹp là thế, chẳng hiểu sao trong lòng tôi lại dâng lên cảm giác buồn tủi.
Trên đời liệu có ai đến đám cưới của mình cũng không được tham dự như tôi không? 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

 photo 123_zps412de85a.jpg